Ngày đó có hai người “làm thơ yêu nhau”. Nam viết một bài, Nữ họa một bài, hoặc ngược lại Rồi phóng lên Net ra mắt Diển Đàn giống như cô dâu chú rễ đi chào bàn
Gần đây Nữ viết bài thơ "LÁ EM .." gì gì đó (quên phức rồi) Trong đó có câu "lá mưa rên xiết…." gì gì đó (cũng quên phức rồi).

Nhờ “LÁ EM…” này, có người nổi cơn hứng làm thơ, thơ như vầy :

“Gió lên dồn lá em xanh
Cho hồn lỡ lũng lẵng cành tương tư
Em luống cuống mặt hiền từ
Lòng thổn thức đến chín nhừ nhớ thương
Mặt cúi mặt giữa đêm trường
“LÁ MƯA RÊN XIẾT” chân giường thở than”.

Một người khác viết tiếp :

“Lá em đọng hạt sương rơi
Vô tình gió liếm liền rời cành khô
Lặng lẽ rớt xuống mặt hồ
Lăn tăn bọt sóng nhấp nhô theo dòng
Có ai dám vớt lên không ?”.

Một người họa lại trả lời :

“Chỉ hồng ngăn lá thắm rơi
Vấn vương tơ nhện khó rời nhánh khô
Đong đưa trêu cợt gương hồ
In hình khêu gợi nhởn nhơ giữa dòng
Có Q. vớt T. chịu không ?”

Thêm một người nữa họa tiếp :

“Gió lên dồn lá em rơi
Nghẹn lời hổn hển rã rời cuống khô
Cây kia sụ đọt bên hồ
Mong keo sơn nhễu lô nhô mấy dòng
Đố keo sơn dính chặt không ?”

Lại có người viết :

“Lá em mướt rượt đầy lông
Trồi lên hụp xuống giữa dòng hồ sâu
Hổng biết trôi nổi về đâu
Cám ơn ai đó níu đầu kéo lên
Dám hông hai đứa trùm mền
Mong nghe lại được tiếng rên ngày nào
Khe hẹp đợi ai cắm sào
Chống qua chỏi lại nước trào hố sâu”

Một người họa theo :

“Từ còn ở lỗ ăn lông
Eva có mặt khơi dòng tội sâu
Mặt còn ngờ nghệch đâu đâu
Adam mặt cứ dựng đầu ngốc lên
Địa đàng mặt cát làm mền
Eva cong mặt miệng rên “nào nào…”
Adam nhún nhẩy đẩy sào
Tội tông tôi tổ càng trào càng sâu
Từ đó có cau có trầu
Có chàng có thiềp đặt cầu đá theo
Rồi thêm một người lại họa tiếp :
“Lá vông em ướt không lông
Gói nem để tặng anh L giải sầu
Ăn vô sung sướng biết đâu
Họ nhà tôm c... lộn đầu ngỏng lên
Rong rêu quấn quít thay mền
Vu vi tiếng gọi êm êm :” mau nào”
Khiêu khích rồng cố đẩy sào
Em càng nhúc nhích nó vào càng sâu
Lá vông em cở lá trầu
Mong rắng ai đó đá bầu theo theo
Chớ để mềm sèo…..”